Hoàng hậu lười Hiểu Nguyệt – Chương 73

Hoàng Hậu lười Hiểu Nguyệt

Lạc Thanh

Convert: Mya (tangthuvien)

Edit: Yang

Chương 73

“Nương nương, quả như người sở liệu, Hoàng Thượng nổi giận đùng đùng đi vào trong điện Chiêu Dương!” Tiểu Mai vội vã cuống quít chạy về Tiêu Âm các, vui mừng báo cáo với Lý Thiên Nhu đang nhàn rỗi đánh đàn, “Nô tỳ còn nghe nói, Hoàng Thượng vốn muốn triệu Hoàng Hậu đến điện Thái Hòa, nhưng Hoàng Hậu lại lấy một câu đang nghỉ ngơi mà từ chối. Hoàng Thượng đối với việc này không những không giận, mà còn cố ý lệnh cho Mao đại nhân đến trưa mới gặp nàng, để nàng nghỉ ngơi! A! Có điều, vẫn là nước cờ của nương nương cao hơn một bậc, khi Hoàng Thượng hạ triều liền tìm Hoàng Thượng qua đây, lại còn để Hoàng Thượng đi thẳng tới Hội Lan các tìm hai kẻ gian…”

“Được rồi, tiểu Mai, đạt được mục đích là tốt rồi. Điều bây giờ bản cung muốn xem chính là thành quả, không phải mấy lời nhảm nhí!” Lý Thiên Nhu ngừng đàn, khoan thai đứng dậy, cười lạnh, “Ngươi nói Hoàng Thượng đang tới Chiêu Dương cung?”

“Đúng ạ!”

“Còn cô ta? Vẫn ở Hội Lan các hay bị Hoàng Thượng dẫn về theo?”

“Vẫn ở Hội Lan các ạ, tiếp tục tình chàng ý thiếp với Vương gia!” Tiểu Mai rót thêm chén nước cho Lý Thiên Nhu.

“Ồ?” Lý Thiên Nhu hơi ngây người, rồi mỉm cười ngay, mắt híp nhẹ, nhìn ra ngoài cửa sổ. “Tiểu Mai, ra ngoài xem xem có phải trời có sấm sét, sắp mưa rồi không?” Trời cũng trở mặt rồi, liệu có phải đổ thêm dầu vào lửa không?

“Trời mưa?” Tiểu Mai bước tới trước cửa sổ, trời đã mưa lất phất, hạt mưa to như hạt đậu, gió cũng rất lớn, mây đen bay rất nhanh, chỉ trong nháy mắt, sấm giật chớp lòe, mưa nặng nề đổ xuống. “Nương nương, người thật lợi hại, làm sao người lại biết trời sắp mưa? Ban nãy khi nô tỳ quay về mặt trời vẫn đang treo cao lắm?” Tiểu Mai kinh ngạc đóng cửa sổ lại, rồi về đứng hầu hạ cạnh Lý Thiên Nhu.

“Long nhan sắp nổi giận, ngươi nói trời có biến đổi không nào?” Lý Thiên Nhu cười lạnh, nhìn ra ngoài cửa mưa đã đọng thành vũng nước, nghiến răng hạ giọng, “Đỗ Hiểu Nguyệt, bản cung thật muốn xem xem lần này là ai thua trong tay ai! Đứa bé vì ngươi mà mất, bản cung sẽ lôi ngươi xuống địa ngục với con ta!” Trừng mắt nhìn bọt nước bắn lên, con ngươi lạnh lẽo, tới khi tầm mắt đã mơ hồ, Lý Thiên Nhu mới hồi thần, khóe miệng khẽ nhếch. “Tiểu Mai, lát nữa đợi mưa tạnh thì đến Chiêu Dương cung mời Hoàng Thượng lại đây, cứ nói bản cung đột nhiên nôn ra máu, bất tỉnh ngã xuống.”

“Tiểu thư, cứ xông vào như vậy có được không?” Hồng Trù nhìn cửa lớn Tiêu Âm các, hơi kéo ống tay áo Đỗ Hiểu Nguyệt, rất không an tâm hỏi. “Hai người chúng ta không thông báo mà xông vào, nói gì đi nữa cũng rất mất thân phận với uy nghi của Hoàng Hậu đó.”

“Cái gì gọi là xông vào? Cái này gọi là quang minh chính đại tiến vào!” Đỗ Hiểu Nguyệt nhếch mắt liếc nhìn Hồng Trù rồi quay đầu lại, nhìn cửa lớn Tiêu Âm các, khẽ than, “Hồng Trù, thực sự hiện giờ tôi không muốn vào chút nào, hắn ở trong đó, ta mà hùng hùng hổ hổ đi vào, thấy giống y như đi tróc gian ấy! Tiếc là người ta là cô vợ bé danh chính ngôn thuận, tôi làm như vậy thì ra gì nữa?”

“Hức…” Hồng Trù gắng sức nháy mắt, đoán ý trong lời nói của Đỗ Hiểu Nguyệt, miệng mấp máy, ngón tay cũng nhè nhẹ giơ lên, nghiêng ngả chỉ chỉ, cong cong mấy bận mới bỏ xuống, “Tiểu thư, người… ý của người là… Người thừa nhận Hoàng Thượng là… Không phải, tiểu thư… người đang ghen đấy ư?”

“Ớ… Khụ!” Đỗ Hiểu Nguyệt bị câu cuối của Hồng Trù làm cho sặc, vỗ ngực ho nhẹ, ho tới độ mặt mũi ửng hồng, sụ mặt kêu tu tu, “Hồng Trù, cô chẳng biết gì cả, nói loạn gì vậy! Tôi nói cô biết, tôi không có hứng thú với đàn ông đã có vợ, đối với loại đàn ông có nhiều vợ lại càng không có hứng thú! Hiểu chưa nào! Nói cách khác, đương kim Hoàng Đế vĩnh viễn sẽ không phải nhân tuyển lý tưởng cho vị trí phu quân tương lai của tôi!” Có điều, đây chỉ có thể là lý tưởng.

“Tiểu thư… Hồng Trù không thể không nhắc nhở người… Người hiện giờ đã không tuyển được nữa rồi!” Hồng Trù không nể mặt vạch rõ hiện thực tàn khốc nhất.

“Haiz, Hồng Trù, cô cố tình làm khó tôi phải không? Tôi nói tuyển được là tuyển được!” Đỗ Hiểu Nguyệt trừng mắt giận, “Thôi, bây giờ cả người tôi đều không thoải mái, về Chiêu Dương cung ngủ thôi!” Đàm Văn Hạo đáng chết, không biết là lần đầu tiên của người ta sao, chẳng thương hương tiếc ngọc tẹo nào!

“Ồ!” Hồng Trù không dám nói thêm câu nào, đi sau Đỗ Hiểu Nguyệt, theo nàng đi con đường nhỏ là đường tắt về Chiêu Dương cung.

Trời quang mây tạnh, trên lá cây còn đọng lại giọt nước mưa óng ánh, lấp lánh ánh tịch dương, bảy màu sặc sỡ. Bước chầm chậm dưới bóng cây, trong lúc lơ đãng, một giọt nước từ lá cây trượt xuống, rơi vào cổ, man mát.

“Hoàng Thượng, ngài nhìn hoa mẫu đơn này xem, trải qua mưa gió dập vùi vẫn nở bừng kiều diễm như vậy, thật đẹp!”

Một giọng nói nhỏ vang tới làm Đỗ Hiểu Nguyệt ngừng bước, tìm nơi vọng ra tiếng nói, nhìn xuyên qua lá cây, chỉ thấy hoa mẫu đơn bên kia nở rực rỡ, nào hồng, nào vàng, nào trắng, đẹp mà không chói mắt, thứ chói mắt nhất chính là một đôi đang dựa dẫm lẫn nhau, nam thanh nữ tú, vô cùng hài hòa.

“Nhu phi, giờ đã dễ chịu chút nào chưa?” Trong giọng nói thanh nhã không hẳn có phần tình tứ, nhưng đủ để làm rung động trái tim người phụ nữ.

“Tạ Hoàng Thượng quan tâm!” Lý Thiên Nhu hơi cúi người, giọng nũng nịu ngọt ngào như chim vàng anh cất tiếng hót. “Hoàng Thượng đi dạo với Nhu nhi một hồi như vậy, Nhu nhi rất vui, đầu cũng không nhức nữa.”

“Tiểu thư, chúng ta đi thôi!” Hồng Trù mắt thấy Đỗ Hiểu Nguyệt vặn vẹo chiếc khăn tay dùng để lau giọt nước ban nãy – tuy ngoài mặt nàng vẫn bình tĩnh, nhưng Hồng Trù biết nàng đã giận rồi. Mà tình thế hiện nay, không cần nói cũng biết, Hoàng Thượng vừa ôm ấp tiểu thư xong xoay người một cái đã ở bên người phụ nữ khác, tình huống này có người phụ nữ nào có thể đối mặt một cách tỉnh táo? Hừm, vẫn nên tìm cách đưa tiểu thư ra khỏi vườn hoa này mới được, nếu không tiểu thư sẽ bị lửa giận thiêu cháy mất! “Sắp đến giờ cơm chiều rồi, hôm nay Hoàng Thượng cố ý…”

“Hồng Trù, sau này trước mặt tôi không được phép nhắc tới hai chữ đó nữa!” Đỗ Hiểu Nguyệt xoay người lại, nói gằn từng chữ với Hồng Trù, đôi mắt mở to bừng bừng tức tối.

“Tiểu thư…” Khí tức lạnh lẽo tản ra khắp người Hiểu Nguyệt khiến Hồng Trù khiếp sợ, thậm chí vô thức rùng mình một cái.

Sự sợ hãi của Hồng Trù đã giúp Hiểu Nguyệt tỉnh táo lại nhiều, hít nhẹ một hơi, cười nhàn nhạt: “Được rồi, vừa nãy là tôi trêu cô ấy mà! Hồng Trù về sau muốn nhắc thế nào thì cứ nhắc như vậy thôi. Về cung đi, ta mệt rồi!” Phải, đã sớm biết như thế, cớ gì còn đơn phương chui đầu vào rọ? Giờ thì hay rồi, tim mất, người cũng mất, còn gì có thể giữ lại nữa? “Đỗ Hiểu Nguyệt, từ khi nào mày đã đánh mất trái tim mình vậy? Là từ khi hắn chăm sóc mày ân cần một cách vô thức hay từ những buổi sớm mai tỉnh dậy, thấy bên cạnh có một bờ vai ấm áp để dựa vào? Hay từ sự dung túng thường xuyên của hắn với mình?” Hơi ngẩng đầu lên nhìn ánh tịch dương, trong lòng thầm hỏi những hiềm nghi của mình, chỉ là, tịch dương vô ngôn.

“Ai da!” Không cẩn thận vấp vào đá, đầu ngón chân hơi đau, bất giác túm lấy tay Hồng Trù mới đứng vững được, tránh một lần tiếp xúc thân mật với mặt đất.

“Tiểu thư à, lúc đi đường thì cần nhìn mặt đất, không phải ngước lên trời đâu!” Hồng Trù không nhịn được muốn oán trách sự sơ ý của Đỗ Hiểu Nguyệt, lần trước cũng bởi lúc đi đường làm chân bị trẹo, bị Hoàng Thượng đưa về tận Chiêu Dương cung, cứ tưởng đi một ngày đàng học một sàng khôn, chẳng ngờ nàng suýt nữa lại ngã.

“À! Hồng Trù giáo huấn rất đúng! Làm người, vẫn nên nghiêm túc và thực tế mới tốt, không nên tự đắc, không thể cầu vọng quá xa xỉ cũng như cưỡng cầu, đi đường của chính mình, tìm sự tiêu dao của chính mình, cần gì vì một người không cùng cam nguyện mà giẫm lên con đường vừa xa xôi vừa không thực nơi chân mây?” Đỗ Hiểu Nguyệt khẽ lầm bầm, hình như đang tự nói cho mình nghe, cũng như đang hạ quyết tâm gì đó.

“Tiểu thư càng nói càng sâu xa, câu cuối cùng Hồng Trù nghe không hiểu.” Hồng Trù dìu Hiểu Nguyệt, nhẹ nhàng giúp nàng phủi bụi đất trên quần áo.

“Cô không hiểu ư?” Đỗ Hiểu Nguyệt cười cười, nghiêng đầu, nụ cười như có như không nơi khóe miệng vẫn chưa bỏ xuống, “Kỳ thật chính tôi cũng không hiểu nữa! Vấn đề này phức tạp quá, tôi ngại nghĩ lắm. Một ngày nào đó có cơ hội, tự nhiên sẽ hiểu được, hết thảy mọi điều cứ tùy duyên thôi, điều cô cần phải hiểu thì có trốn cũng không có tác dụng gì, điều cô không cần hiểu thì cô có gấp cũng không được.” Những lời này không chỉ nói cho bản thân và Hồng Trù nghe, mà còn nói cho người ở tàng cây bên kia nghe thấy.

“Tiểu thư càng nói càng huyền hoặc.” Hồng Trù đỡ tay Hiểu Nguyệt, cười ha ha. “Tiểu thư, người đọc được mấy thứ ấy ở đâu vậy? Hôm nào dạy Hồng Trù được không?”

“Ha ha, không được đâu!” Đỗ Hiểu Nguyệt nhấc gót đi về phía khác, trước sau không hề liếc nhìn về phía sau, “Dạy đồ đệ xong sư phụ chết đói, thứ lý luận vô lại này của tôi cô không nên học thì hơn, tôi sợ làm hư trẻ con mất!”

“Sao lại như thế được? Hồng Trù nghe thấy rất hay! Hồng Trù thường nghĩ, nếu một ngày nào đó Hồng Trù cũng có được trí tuệ của tiểu thư thì tốt quá, ăn xong lại ngủ cả ngày, mà vẫn có thể hiểu biết nhiều như vậy… Ôi, tiểu thư, người đừng đè Hồng Trù mà, Hồng Trù sắp không đi nổi nữa rồi… “

Nhìn bóng hình dần đi xa hơn ấy, Đàm Văn Hạo mới bước ra từ lùm cây, hai bàn tay nắm chặt, thiếu chút nữa là mình không khống chế được bản thân mà lao ra trước mặt nàng, lay tỉnh nàng, chất vấn nàng vì sao nhìn thấy mình ở bên người phụ nữ khác, mà nàng vẫn có bộ dạng không sao cả đó, còn nói cái gì mà cưỡng cầu không được. Nàng từng cưỡng cầu mình sao? Từ trước tới nay đều là mình cưỡng cầu nàng, còn nàng thì sao, chưa đặt mình vào lòng bao giờ. Cứ cho là hôm nay đã miễn cưỡng đoạt được thân thể nàng, thì sao chứ? Quan trọng nhất vẫn là trái tim nàng!

Dù muốn đi chất vấn nàng như vậy, nhưng lại sợ thấy nàng. Lúc người bên Tiêu Âm các đến tìm, mình đã lập tức rời đi chính bởi không dám đối mặt nàng. Cưỡng bức nàng là vì quá giận, ngọn lửa đố kỵ thiêu cháy tâm can, lại bị nàng chọc giận nên mới có thể… Nhưng bây giờ mặt không đối mặt thì sao chứ, nàng luôn có thái độ không sao hết đó, thậm chí còn có thể an tĩnh, bình thản tản bộ trong khu vườn nhỏ này, có thể thấy được, nàng đến cuối cùng cũng không để mình trong lòng, dù mình làm chuyện quá đáng với nàng, nàng vẫn như thể đến ghét bỏ cũng không thèm làm!

“Hoàng Thượng!” Lý Thiên Nhu thấy Đàm Văn Hạo nắng mưa thất thường, hơi sợ, hắn hình như rất giận, buồn bực khó chịu, khí thế lạnh lùng kèm sự uy nghiêm của Đế Vương khiến người ta rất sợ hãi, chỉ có thể gọi rất khẽ như thế, “Hoàng Thượng, thần thiếp muốn quay về Tiêu Âm các.”

“Nàng tự về đi!” Đàm Văn Hạo mặt tỉnh bơ, cũng không nhìn thẳng mặt ả, “Trẫm còn quốc sự cần xử lý!” Nói xong phất tay áo bỏ đi.

“Hoàng…” Lý Thiên Nhu gấp gáp gọi lớn, nhưng thế nào cũng không ngăn nổi hình bóng người vội vã rời đi đó, chỉ có thể nuốt vào miệng chữ cuối, “Hoàng Thượng, vì sao ngài chưa từng để mắt nhìn thiếp một lần? Dù thiếp từng động tay động chân chuyện mang thai, nhưng cũng là bởi… là bởi…” Bởi vì sao? Lý Thiên Nhu cũng không nói ra được, đúng là rất thích Hoàng Thượng, nhưng có phải chỉ vì thích hay không? A, vấn đề này thật khó trả lời.

26 thoughts on “Hoàng hậu lười Hiểu Nguyệt – Chương 73

  1. há há há temmm yêu mày quá cơ :X

  2. tức quá, hụt mất tem rùi

  3. cho minh xin cái pb dc aoi!!! thanks nàng!!! 2 người nì thích nhau mà cứ như hok thix, thiệt mún ném đá mà!!!!

  4. ღ♥ღ Mốc ღ♥ღ

    Sao nàng không thay câu nam tuấn nữ tiếu bằn nam thanh nữ tú ý.

  5. hoang trang

    mung qua, coi duoc roi, cu nghi cuoi tuan moi co, cam on nang nhieu nhe, thi that tot nhe

    • Hì, vì mình làm 1 chương truyện mới nữa, nên post luôn ^^ Còn cuối tuần sẽ có chương 74 nhé.

  6. haizzz đau khổ, tỷ lừa tình muội a T^T định dợi chương 74 rùi đọc lun cơ mà không chịu nổi, hóng hớt :”> tk tỷ nha

  7. tks nàng nhiều . iu qua cơ. cố lên nàng nhé

  8. cám ơn chị Yang post chương mới

    chương này 2 người chưa làm lành =,= VH còn chưa bk NH ghen nữa, haizzz
    mong là chương sau khả quan hơn ^_^

  9. thanks ,khj nao thj co chuong tjep ha nang

  10. hic, chac hom nay ban ko post chuong moi kip nhi, mong qua di thoi.

    • Sorry đã để bạn đợi nhá😛 Lát là có liền :”> Thi chưa xong, mà bóng đã đá, nên là… :”>

  11. Đọc liên tục nhiều chương vậy mà hơi thiếu mấy comt cám ơn Yang nhỉ?! Chắc nàng thấy ta chỉ giỏi càu nhàu như bà già thôi nhỉ?! Nàng ráng chịu đựng ta chút xíu nhé! Cám ơn Yang nhiều nhé! Nàng edit rất tuyệt! Gần hết rồi! Cố lên nhé Yang!

    • Ồ không, bạn comment làm blog của mình sôi động hơn mình rất vui ấy chứ😛
      Cảm ơn lời khen của bạn, hy vọng bạn sẽ tiếp tục ủng hộ mình😡

Phát biểu cảm nghĩ ^_^

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s