Ngự long phàm tiên (I+II)

Ngự long phàm tiên

Thục Khách

***

Nguồn: Tấn Giang | Convert: michael | Chuyển ngữ: Yang

1. Tọa kỵ Ngự tứ.

“Viên chủ, dậy đi thôi!”

“Viên chủ viên chủ, sắp muộn rồi!”

Đi muộn rồi, lại đi muộn mất rồi! Thất Thất đầu đội vòng hoa xiên xiên xẹo xẹo, tay bưng hốt[1], thở hồng hộc chạy vọt vào giữa cung điện khổng lồ. Bốn bề đều yên tĩnh, trăng tỏa sáng trên trời. Thần giới cuối cùng đã sinh ra được thuộc cấp đầu tiên canh ba đã thức dậy lên triều buổi sáng.

Gà trời đã gáy trên cây Phù Tang[2], chuông vàng đã đánh ngoài cổng Nam Thiên, ánh bình minh lấp lóa trên đỉnh điện Linh Tiêu tỏa rạng vạn đạo kim quang, ngàn điều thụy khí (thụy = may mắn). Chúng thần đã lục tục kéo đến, có người ngồi mây bay, có người cưỡi ngựa phi, ào ào đáp xuống trước điện chào hỏi lẫn nhau. Thần giới nghỉ ngơi hay làm việc đều theo quy luật, công nhân viên chức cũng phải báo danh đúng giờ vào buổi lên triều sáng mỗi ngày, đó cũng là phương thức quan trọng nhất để các bậc lãnh đạo tiếp xúc thân thiết hơn với vị lãnh đạo cao nhất.

Khi đến giờ cửa điện sẽ mở, chúng thần chỉnh trang y phục mặt mày nghiêm túc nối đuôi nhau đi vào.

 “Tham kiến Ngô Hoàng!”

Tiếng bước chân loạng choạng dừng lại bên ngoài cửa điện, Thất Thất tựa vào khung cửa hít thở rồi vểnh tai lên nghe ngóng, sau đó kiễng chân men theo bờ tường vào trong.

Đại điện cực kì rộng lớn, văn thần võ tướng phân thành hai hàng, thẳng trước mặt không có chướng ngại vật nào, nhìn một cái đến phía trên cùng là nơi vị Thần Đế biểu ca anh tuấn uy nghiêm cao cao tại thượng đang ngồi trên bảo tọa.

Chủ đề lên triều hôm nay rất trầm trọng, nước lũ từ Thiên Hà ngập lụt lan tràn, quan viên được phái đi xử lý không ít nhưng vẫn chưa thấy hiệu quả gì, nạn lũ đã gây nguy hại tương đối lớn cho cư dân vùng ven Thiên Hà.

Khuôn mặt tuấn tú của Thần Đế đen ngòm, tay đập đống tấu chương ầm ầm: “Phế vật!”

Đi cùng với tiếng vang là một bóng người lăn tới.

Thần Đế cũng không ngờ mình thực sự hét ra được một phế vật, bất chợt quên cả nổi giận mà đổi sang hỏi: “Người đang quỳ là ai?”

“Là.. Là ta.”

Với tư cách một nữ thuộc cấp không tài không sắc, muốn lãnh đạo có ấn tượng sâu sắc cũng không phải không có biện pháp nếu như bạn có thể lên triều muộn liên tục mười ngày.

Thần Đế quả nhiên đã nhớ ra cô gái này là ai, nhất thời lộ ra vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Thân mới chả thích, bất luận thế nào cô cũng phải cho ta chút mặt mũi chứ!

Một Thiên quan bên cạnh không biết lấy từ đâu ra một quyển sách đọc thật to: “Lên triều muộn không có lý do là bất kính, chiếu theo luật Trời phải chịu phạt đánh hai mươi gậy.”

Thần Đế nâng trán.

Phế vật tất nhiên nên đánh, nhưng nếu phế vật bị đánh tiêu luôn cái mạng nhỏ thì cũng thực phiền phức, xem ra đến chuyện trừng phạt cũng làm Trẫm phải khó xử!

“Trẫm đã tha cho ngươi rất nhiều lần, lần này lại có lý do gì nữa?”

“Ta.. Ta không cố ý.”

Thất Thất thấy rất tủi thân, canh ba mình đã dậy vội chạy tới đây mà! Có trách thì trách Thiên đình này quá lớn mà nơi mình ở lại quá xa xôi hẻo lánh, chạy đến Linh Tiêu Bảo Điện ít nhất cũng phải mất ba canh giờ, mình thật tội nghiệp, một ngày có mười hai canh giờ thôi thì đã có sáu canh giờ chạy loăng quăng trên đường rồi, làm sao bì được với đám đại thần cưỡi chim ngồi mây.

Thất Thất ai oán sờ xuống chân.

Ngày nào cũng chạy bộ, chạy đến nỗi chân cẳng gầy nhom…

Trong tiếng nghị luận ồn ã, một văn thần đứng ra nói: “Bệ hạ, thần thấy cô gái này đến từ phàm giới, tuy nhờ ăn kim đan mà được trường sinh nhưng không có pháp lực, đi bộ rất khó khăn nên đúng là không cố ý đến muộn đâu ạ.”

Một nữ thần lén lút xuống trần gian lấy một phàm nhân rồi sau đó cả hai vợ chồng đột ngột qua đời để lại một bé gái mồ côi. Một ngày nọ Tiên đế Thần giới trong lúc rảnh rỗi chợt nhớ đến chuyện này liền lệnh cho Thái tử sau khi lên ngôi phải lập tức đi tìm đứa cháu gái lưu lạc chốn nhân gian, cô bé ấy chính là Thất Thất, câu chuyện xưa chỉ đơn giản vậy thôi.

Thần Đế cũng hiểu liền mở kim khẩu: “Văn thần nói rất có lý, vậy thì Trẫm ban cho ngươi một tọa kỵ, sau khi hạ triều thì tới Kỳ thú viên để lĩnh.”

*

Trời cũng thật rộng, đất cũng thật lớn, Thất Thất hăng hái phấn khởi ra khỏi Linh Tiêu Bảo Điện tiến thẳng đến Kỳ thú viên, hai canh giờ sau thì tới nơi.

Những linh điểu linh thú được chăn nuôi trong Kỳ thú viên đều là loại tốt nhất Thần giới chỉ dùng để cung ứng cho Hoàng tộc, thi thoảng Thần Đế cũng phá lệ tặng thưởng cho những chiến tướng có công lao.

Quan viên quản lý Kỳ thú viên vừa đi vừa giới thiệu: “Đây là các Thanh Loan, tọa kỵ mà các nữ thần yêu thích nhất.”

Nói tới đây y bỗng nhiên thấy rùng mình, quay lại liền thấy từ trong mắt Thất Thất tỏa ra hung quang tham lam nên mau chóng lặng lẽ lùi lại mấy bước.

Bởi đã nếm đủ những đau khổ của việc đi đường nên Thất Thất càng chú trọng vào tính thực dụng, tay vuốt bộ lông Thanh Loan miệng nuốt nước bọt hỏi: “Bay có nhanh không?”

“Cũng… khá.” Thiên quan lại bước lùi hai bước nữa.

Thất Thất đi vòng quanh Thanh Loan sờ soạng rất lâu rồi tỏ vẻ muốn đi xem thêm, Thiên quan đành phải dẫn nàng đi giới thiệu các loài tỉ mỉ một lượt, Thất Thất xem đến hoa cả mắt, thực sự không hề để ý tới sắc mặt của vị quan nọ mà đi tham quan hết tất cả tọa kỵ ở Kỳ thú viên, đây cũng muốn mà kia cũng muốn, lề mà lề mề chọn mãi không xong.

Đương lúc khổ não nàng chợt chỉ tay vào một góc: “Kia là cái gì?”

Thiên quan nghe tiếng nhìn theo liền không khỏi sửng sốt.

Góc đó không nổi bật lắm, chỉ nuôi mấy con Thần xà, nói thật lòng thì tốc độ của Thần xà trong đám tọa kỵ đứng hàng nhất nhì, nhưng bọn chúng ngoại hình rất xấu xí, cưỡi lên trông không hấp dẫn nên trước giờ không được Hoàng tộc ưu ái.

Tuy nhiên hiện giờ trong đám rắn đó có một con rất đặc biệt.

Đó là một tiểu ngân xà toàn thân phủ màu bạc, bộ vảy lấp lánh, kỳ lạ nhất là nó lại có một đôi mắt màu tím, lẫn trong đội ngũ Thần xà có vẻ xinh đẹp cực kỳ xuất chúng.

Thiên quan thầm nghĩ trong vườn tuy có vô số Thần xà nhưng mình thực sự không nhớ là có loại bạch xà mắt tím này, nếu để cấp dưới hỏi tới khó tránh lộ ra mình cẩu thả thất trách, dù sao nàng ta cũng không hiểu, thôi chi bằng cứ chiếu lệ cho xong, thế là y hắn ho khan hai tiếng rồi đáp: “Ấy chính là Ngự Thiên Thần xà có thể đi vạn dặm trong chớp mắt!”

Thất Thất vui mừng khôn xiết chạy vụt qua bắt rắn.

Tiểu ngân xà bị giật mình xoay người chuẩn bị chạy trốn.

Tọa kỳ trong vườn đều đã trải qua huấn luyện, Thiên quan rất bình tĩnh quát lớn: “Nghiệt chướng! Chạy cái gì đấy, còn không qua đây bái kiến chủ nhân mau!”

Thấy bị mắng, đôi mắt tím của tiểu ngân xà chớp chớp hai cái, nhìn ngó Thiên binh xung quanh rồi quả thực ngoan ngoãn trườn về.

*

Sau khi cảm tạ vị Thiên quan nọ, Thất Thất vui vẻ phấn chấn mang tiểu ngân xà ra khỏi Kỳ thú viên, học tập dáng vẻ của người khác vỗ vỗ lên đầu nó: “Bảo bối, chúng ta đi thôi.”

Tiểu ngân xà cả người run lên một chặp rồi trầm mặc.

Dùng không đúng cách ư? Không phải ai nấy đều sai bảo tọa kỵ như vậy sao? Thất Thất lẩm bẩm trong miệng, đi quanh tiểu ngân xà nghiên cứu cả ngày vẫn không biết nên làm gì bây giờ, đang định quay lại thỉnh giáo Thiên quan thì một giọng nói vang lên từ sau lưng.

“Vị này chính là Thất biểu muội?”

Người bước đến là một Thần quan trẻ người mặc áo bào thêu kim văn, tóc búi cao đầu đội mũ, mắt sáng mũi thẳng trông rất ôn hòa thân thiện.

Thất Thất vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu gì thì Thiên quan đã mặt mày tươi cười chào hỏi trước: “Tĩnh Giang Vương đã tới ạ, lông kỳ lân đã được đưa đến, hạ quan sẽ đưa lão nhân gia người đi xem ngay.”

Thất Thất rốt cục cũng đã hiểu.

Thần Đế có rất nhiều đệ đệ, Tĩnh Giang Vương là người thứ tư, thảo nào lại gọi mình là biểu muội, nghe nói y đi tới Tiên giới làm việc nên trước giờ chưa từng gặp nhau, không nghĩ y là một người dịu dàng thân thiết thế này, khác hẳn với Thần Đế biểu ca.

Tĩnh Giang Vương thấy nàng cứ đứng ngẩn ngơ thì nở nụ cười rồi đi theo Thiên quan vào trong Kỳ thú viên.

Tiểu ngân xà nháy mắt nhìn nàng.

Thất Thất liền tỉnh táo trở lại, trong lúc nhất thời cực kỳ ảo não đã gõ lên đầu con rắn một cách không hề khách khí: “Đưa ta về mau lên!”

Tiểu ngân xà cúi đầu quấn thành một vòng, giả vờ không nghe thấy gì.

Khó khăn lắm Thất Thất mới có được tọa kỵ nhưng tiếc là dù đã thử dùng đủ loại biện pháp sai khiến nó, tiểu ngân xà vẫn ngoảnh mặt làm ngơ với mệnh lệnh của nàng làm những người đứng nhìn chung quanh cười thầm.

“Biến, biến nhanh lên!” Thất Thất rốt cục đã bị chèn ép tới mức bổ nhào lên hai tay bấm vào vị trí bảy tấc[3] của nó, gào thét một cách hung tợn: “Ngươi biến hay không, biến hay không, biến hay không…”

Làm ra hành động ầm ĩ như thế càng khiến nhiều người chú ý đến hơn, tiểu ngân xà bị nàng bấm cấu đến nỗi giãy dụa.

Thất Thất cầm con rắn lắc qua lắc lại cả ngày cũng chẳng còn khí lực gì, đành thuận tay quẳng nó xuống đất, dự tính đi hỏi lại Thiên quan.

Nào ngờ vừa xoay người, khi nàng nhìn lên đã thấy một đôi mắt tím thật lớn nhìn lại mình!

Tiểu ngân xà trước mặt đã biến thân lớn lên mấy chục lần, toàn thân trắng như tuyết, bộ vảy lấp lánh dưới ánh mặt trời phát ra quầng sáng bàng bạc, dưới cằm có râu, trên đỉnh đầu còn mọc ra hai sừng ngọc tinh xảo.

Thành công rồi! Thất Thất vừa sợ vừa mừng đi vòng quanh nó cẩn thận xem xét một lượt, thầm hỏi: “Thần xà cũng có sừng à?”

Về phần rốt cuộc rắn có sừng hay không, Thất Thất cũng không tiêu tốn nhiều trí lực cho vấn đề kiểu này cho lắm, đã có tọa kỵ rồi nên nàng nhảy phốc lên ngồi vững, hai tay bám chặt cặp sừng của nó hét: “Bảo bối, bay lên nào!”

Ngân xà lại run lên.

Ngồi trên lưng con rắn, Thất Thất quả là muốn ngửa mặt lên trời cười thật to, nghĩ, cuối cùng mình đã có tọa kỵ rồi, không bao giờ cần phải nửa đêm nửa hôm gấp gáp lên đường nữa, con rắn xinh đẹp này trông rất có phong cách nữa chứ!

Ngay khi nàng đang đắc ý vênh vang, cảnh vật trước mắt bỗng nhiên biến đổi ——

Một đường sáng bạc xuyên thẳng lên trời.

*

2. Lộn nhào một cái xem nào.

“Nhanh quá! Ngừng! Mau ngừng lại!”

“Chậm.. Chậm một chút! Cứu mạng —— “

Sau suốt một canh giờ chìm nổi giữa những tầng mây, quá trình kinh hãi cuối cùng đã chấm dứt, ngân xà uể oải đưa nàng đáp xuống trong vườn trúc, Thất Thất mặt mày trắng bệch hai mắt trống rỗng cặp đùi run rẩy lăn từ trên lưng rắn xuống, ngã ngồi dưới đất, vốn không nhớ rõ mình đã điều khiển nó về như thế nào.

“Viên chủ!” Đám thị nữ ba chân bốn cẳng chạy ra đỡ nàng dậy rồi gọi cả ngày Thất Thất mới hoàn hồn, hữu khí vô lực huơ tay tỏ vẻ không có gì.

Nhớ đến tên đầu sỏ gây ra chuyện kia, Thất Thất phẫn nộ quay mặt lại nhìn đã thấy nó biến trở lại thành một tiểu ngân xà ngoan ngoãn cuộn tròn bên cạnh, đầu lắc lư nhìn quanh bốn phía.

Theo ánh mắt của Thất Thất, đám thị nữ cũng quay ra nhìn nó.

“Tiểu xà của ai thế này!”

“Con rắn này xinh quá!”

Thất Thất nghe khen thấy lâng lâng lập tức ném hết những khổ sở vừa nếm lúc nãy lên tận chín tầng mây, tự hào nói: “Là tọa kỵ của ta!”

“Tọa kỵ này đẹp quá, tôi chưa từng thấy loại này bao giờ!” Thị nữ Tử Thanh bước tới ôm tiểu xà lên bày tỏ sự ngưỡng mộ, “Nó bay nhất định rất nhanh!”

Nụ cười của Thất Thất trở nên cứng ngắc, khóe miệng giật giật: “Rất nhanh, chỉ có điều… chưa quen với ta lắm.”

Tử Thanh yêu thích tới mức không muốn thả nó xuống: “Viên chủ, để tôi chăm sóc nó được không?”

“Sao có thể phiền cô được.” Thất Thất cuống quít cướp lại tiểu ngân xà ôm vào ngực, “Ta là chủ nhân nên cần ở chung với nó nhiều hơn để bồi đắp tình cảm.”

Thần Đế tuy chẳng quan tâm đến biểu muội này mấy nhưng những đãi ngộ Thất Thất thu hoạch được ở Thần giới cũng không ít, so với cuộc sống trước kia ở nhân gian thì chính là sự cách biệt trên trời dưới đất, trên đui đèn trong phòng có đặt một viên dạ minh châu, ngay cả màn cũng là do các Thần nữ dùng mây dệt thành.

Có điều hết thảy những điều đó đối với Thất Thất mà nói đã mau chóng mất đi cảm giác mới mẻ. Nàng quên rất nhanh chuyện bồi đắp tình cảm, tùy tiện quẳng tiểu xà lên bàn rồi ngã thẳng xuống giường lớn ngáy khò khò.

Bởi quá sợ hãi nên Thất Thất ngủ một giấc say sưa đến tối rồi mới bị tỉnh vì đói quá, nghe tiếng òng ọc trong bụng nàng không khỏi ngạc nhiên, bình thường đến giờ này thị nữ đã gọi nàng dậy ăn cơm, sao hôm nay không có động tĩnh gì?

Thất Thất vừa nghĩ vừa lật người, nằm thẳng ra hình chữ “đại” trên giường rồi mới từ từ mở to mắt.

Tiếp đó nàng liền nhìn thấy một đôi mắt tím xinh đẹp.

Thất Thất sững người, cố gắng nhớ lại.

Trong đám thị nữ hình như đâu có ai mắt tím đâu nhỉ, khuôn mặt này…

“Ui da!” Thất Thất nhảy dựng lên trên giường vô cùng hoảng sợ, “Ngươi.. Ngươi là ai!”

Tự nhiên có thêm một thiếu niên ngồi trên chiếc giường rộng lớn, y lẳng lặng ngồi đó, mái tóc dài màu tím nhạt rủ xuống tận eo, người mặc bộ đồ trắng không chỉ sạch sẽ tinh khôi mà còn rất rộng, vạt áo từ trên giường rũ hẳn xuống đất, không biết dùng vật liệu gì dệt thành mà tỏa ra ánh bạc mỏng mảnh, cả người y như thể bước ra từ ánh trăng.

Trên trán có trang sức màu vàng kim tinh xảo, làn da trắng nõn, khuôn mặt đẹp tới mức có chút quá đáng, đôi môi mỏng hơi mím, sống mũi thẳng tắp, đôi mày mỏng rất đẹp, duy có đôi mắt màu tím hẹp dài sắc bén lại vì mấy sợi tóc dài tím nhạt rủ xuống trán mà trở nên nhu hòa, nhan sắc ấy dịu dàng là thế, huống chi trên môi còn nở nụ cười nhàn nhạt.

Thất Thất chắc chắn y đang mỉm cười với mình, nụ cười ấy còn ôn hòa xinh đẹp hơn cả Tĩnh Giang Vương biểu ca, thế nhưng dáng vẻ ngoan ngoãn này không chỉ không giúp nàng buông lỏng cảnh giác mà ngược lại còn khiến nàng trào lên một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt.

Thất Thất cảnh giác thẩm vấn: “Ngươi làm thế nào vào được đây?”

“Ngươi mang ta về mà.” Thiếu niên áo trắng mở miệng, giọng nói vô cùng dễ nghe.

“Ta mang ngươi về?” Thất Thất càng thấy mù mờ, do đó bỏ qua đáp án này, trực tiếp nhảy đến hạ câu hỏi tiếp theo, “Sao ngươi lại ở trên giường của ta?”

Thiếu niên áo trắng đáp: “Như thế chúng ta có thể bồi đắp tình cảm tốt hơn.”

Bồi đắp tình cảm? Thất Thất cảm thấy lời này nghe rất quen tai, một lúc lâu sau mới nhớ ra cái gì đó liền hét thất thanh: “Ngươi… Ngươi là… con rắn đó!”

“Ta không phải xà tộc, ta là long tộc.” Thiếu niên áo trắng trách cứ, “Nhãn lực của ngươi quá kém.”

Long tộc? Thảo nào ngoại hình xinh đẹp như thế! Hai mắt Thất Thất lấp lánh, thật cẩn thận hỏi: “Ngươi… ngươi thực sự là tọa kỵ của ta?”

Thiếu niên áo trắng “hừm” một tiếng: “Ngươi lại còn dám cưỡi ta.”

Thất Thất sợ run cả người, lẩm bẩm: “Ai bảo ngươi không nói sớm.”

Thiếu niên áo trắng nói: “Trước mặt mọi người hiện thân để người khác biết ta trở thành tọa kỵ của ngươi há chẳng phải ta mất hết mặt mũi à?”

Lại không có tọa kỵ nữa khiến Thất Thất rất buồn: “Thế này thì ngày mai ta vào triều làm sao?”

“Ta cảm thấy ngươi nên lo cho chuyện khác đi.” Thiếu niên áo trắng nhắc nhở nàng, “Lấy ta làm tọa kỵ à, ta sao có thể buông tha ngươi đây?”

Thất Thất ngơ ngáo nhìn hắn một lúc rồi nhảy phắt xuống giường, xé họng kêu to: “Cứu mạng, người đâu – ”

Bên ngoài yên lặng như tờ, con vẹt trên cửa sổ nghiêng nghiêng đầu nhìn nàng với ánh mắt thông cảm.

Thiếu niên áo trắng thản nhiên ngồi trên giường, chờ nàng kêu phát mệt mới giải thích: “Bọn họ không nghe thấy gì đâu.”

Thất Thất tỉnh ngộ quay trở lại phẫn nộ nói: “Ngươi đã làm gì!”

Thiếu niên áo trắng không đáp mà hỏi lại, “Ngươi có biết nhị ca ta làm gì không?”

“Nhị ca của ngươi?” Thất Thất không hiểu, “Y làm gì cơ?”

Thiếu niên áo trắng nói: “Y thường xuyên lấy máu người ta để nuôi trùng ti thảo.”

“Thế thì sao?”

“Ta thường xuyên tặng người để hiến máu.”

Thất Thất lệ rơi đầy mặt không cất được lời nào.

Thiếu niên áo trắng nghiêng người vỗ lên đầu nàng, ấn nàng ngồi xổm xuống: “Nào, chúng ta làm quen trước, lộn nhào một cái cho ta xem.”

Sở thích ngựa thần! Thất Thất không dám kháng cự, chỉ đành tự động viên mình lộn nhào.

Thiếu niên áo trắng khen ngợi: “Được lắm, một lần nữa!”

Thất Thất lại lộn nhào.

“Một lần nữa!”

Lộn nhào không biết đã mấy trăm cái, Thất Thất vừa mệt vừa đói, trong lòng bực bội, cuối cùng nhảy dựng lên: “Ta không…”

Vừa nói ra hai chữ ấy nàng liền khựng lại, lắc lắc cái đầu đã choáng váng rồi mới phát hiện thiếu niên áo trắng đã nằm ngả ra giường hai mắt nhắm lại, miệng hơi mỉm cười, vốn là đã ngủ rồi.

Thế…

“Một lần nữa!” Tiếng nói lại vang lên.

Thất Thất sau một hồi sững sờ thì khuôn mặt trở nên dữ tợn nhào về phía con vẹt trên cửa sổ: “Tao phải làm thịt mày – ”

Con vẹt nhảy qua nhảy lại tránh né, một người một chim hoan náo ồn ào.

“Sáng rồi à.” Sau lưng vang lên một giọng nói nghe thật êm tai.

Thấy y đã tỉnh, Thất Thất cả một đêm không ngủ nhìn nhìn đồng hồ hoa báo giờ treo trên bức tường bên cạnh đột nhiên rất muốn khóc: “Chưa sáng đâu…”

Thiếu niên áo trắng ngồi dậy, bình thản sửa sang y phục rồi vẫy nàng lại: “Tối qua xem ngươi lộn nhào cũng khá lắm, làm lại lần nữa đi.”

Thất Thất ngẩn ngơ rồi miệng méo xệch khóc òa lên.


[1] Thẻ bằng ngọc, ngà các quan lại cầm khi vào triều.

[2] Lấy ý từ câu chuyện: Thái Dương còn được gọi là vầng Kim Ô – con quạ vàng. Theo truyện cổ, xưa ở giữa Đông Hải có cây Phù Tang (Phù là nổi, Tang là cây dâu), trên có bầy 10 con quạ vàng, mỗi ngày 1 con bay từ phương Đông sang phương Tây, soi sáng thế giới. Ngày kia Đông hải bão tố, cây Phù tang bị đổ, bầy quạ bay đậu khắp trời gây nên thảm cảnh. Hậu Nghệ là thần tiễn đã bắn rơi 9 con, chỉ để lại một, chính là vầng Thái Dương ngày nay. (http://thienvanvietnam.org/TVHPD/TVHPD_CuuDieu.htm)
Cảm ơn bạn Memory River (TTV) cho phần chú thích này🙂

[3] Tương đương tử huyệt ở người.

9 thoughts on “Ngự long phàm tiên (I+II)

  1. we!! truyện này hay quá!!! nhưng cũng hơi tội nữ chính ah!! mới cưỡi dc có tý mà bị lăn tới mấy vòng!!! thanks yang nhiu!! cho minh xin cái tem lun!!*kakaka*

  2. ohhh hay nha tỷ =))))))))))))) tỷ iu a~ kím thêm mí bộ thế này làm giải trí cũng tốt nha >”<

    • Còn 1 truyện ngắn nữa c đang làm dở, ngắn hơn cái này, nhưng mà buồn😦 Chắc khi nào vui vui thì ngồi làm cho đỡ vui :))

      • ô ô tỷ ơi, thế thì tỷ cứ để truyện đó lại yk, em hok thích truyện SE =”=

        • He he buồn kiểu man mác nhẹ nhàng thôi :”>
          Kiếm được mấy truyện vui vui thế này cũng khó mà😀 Truyện ngắn có mấy truyện vui đâu😉

Phát biểu cảm nghĩ ^_^

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s