Ngự long phàm tiên (III+IV)

Ngự long phàm tiên

Thục Khách

***

Nguồn: Tấn Giang | Convert: michael | Chuyển ngữ: Yang

3. Thất Thất hiểu chuyện.

Đám thị nữ có lẽ là bị trúng pháp thuật của y, chỉ hôn mê không lâu liền tỉnh lại, Thất Thất cuống cuồng ăn sáng rồi chống đôi vành mắt đen sì bắt đầu chạy vào triều dưới sự hộ tống của rất nhiều ánh mắt kinh ngạc.

Còn lâu nữa trời mới sáng, gió đêm đương thổi hiu hiu, ánh trăng đương chiếu rạng ngời còn những dải mây vẫn trôi bồng bềnh.

Thiếu niên áo trắng bay là đà trên không thỉnh thoảng đứng lại chờ nàng.

Thất Thất thấy y dường như rất quan tâm đến hình thức của mình thì mừng thầm, vội vàng tóm lấy cơ hội để năn nỉ: “Ngươi có thể đưa ta đi cùng một đoạn không?”

“Không.”

“Vì sao không thể?”

Thiếu niên áo trắng ngoan ngoãn nhìn nàng, nở nụ cười đẹp hơn cả ánh trăng: “Bởi vì ta đến chính là để nhìn dáng vẻ vội vã của ngươi.”

Thất Thất lại bắt đầu lau nước mắt.

Thiếu niên áo trắng cũng thầm thở dài.

Phụng mệnh lệnh của Phụ Hoàng trà trộn vào Thần giới điều tra đã khẳng định được chuyện nước lũ Thiên Hà, tuy đã truyền tin tức ra ngoài thành công nhưng Thần giới thủ vệ nghiêm ngặt nên hiện nay vẫn lề mề mãi chưa tìm ra kế thoát thân. Thần giới vốn vẫn còn chút lo ngại Phụ Hoàng nên nếu mình hiện thân bừa bãi xông ra sẽ chỉ tăng thêm nghi ngờ cho bọn họ, đến lúc đó khó tránh việc kéo dài nạn lũ lụt nên trước mắt đành tùy cơ ứng biến.

Y bỗng nhiên nhảy tới cạnh Thất Thất nói khẽ: “Có người đến.”

Vẻ mặt Thất Thất lập tức trở nên hớn hở.

“Lần này ra ngoài Nhị ca nhờ ta tìm cho y ít máu mới.” Thiếu niên áo trắng vỗ vai nàng một cách thân thiết rồi lại hóa thành tiểu ngân xà chui vào tay áo nàng.

Thất Thất nhanh chóng xụ mặt, tiêu luôn ý niệm vạch trần y.

Từ đằng xa quả nhiên có một bóng đen bay tới, một người ngồi trên một con kỳ lân cánh dài, người nọ diện mạo tuấn mỹ, chính là Tĩnh Giang Vương vừa gặp hôm qua.

Y chào hỏi nàng rất thân mật: “Thất Thất biểu muội?”

Thất Thất hơi khẩn trương: “Chào buổi sáng biểu ca.”

Tĩnh Giang Vương nói: “Đi đâu mà đi một mình thế này?”

Thất Thất nhoẻn miệng cười: “Vào triều ạ.”

Tĩnh Giang Vương kinh ngạc: “Vào triều? Giờ này không phải còn quá sớm sao?”

Nhận thấy trong tay áo có động tĩnh, Thất Thất không dám nhiều lời liền nói tránh: “Trăng đẹp quá nên em đi sớm một chút, tiện thể tản bộ…”

“Ta không nghĩ là biểu muội có tâm trạng nhàn hạ thoải mái chừng ấy, vốn định đưa em đi một đoạn nhưng xem ra không cần nữa rồi, thôi ta đi trước nhé.” Tĩnh Giang Vương nói xong lại mỉm cười nhìn nàng lần nữa rồi cưỡi Vũ kỳ lân bỏ đi.

Thất Thất lại muốn khóc.

Tia sáng bạc toát ra từ ống tay áo hóa thành thiếu niên áo trắng, y lẳng lặng đi bộ với Thất Thất vài bước rồi bất chợt nhìn lên bầu trời thở dài nhè nhẹ: “Ánh trăng thật đẹp nha —”

Thất Thất giận đến nghiến răng.

Bây giờ thì ngươi có thể uy hiếp ta, đợi vào triều rồi ta sẽ vạch trần ngươi trước mặt Thần Đế biểu ca và ngần ấy đại thần, để xem lúc đó ngươi trốn đi đâu!

Một sự kiện bước ngoặt đã xảy ra: lần này Thất Thất đã lên triều đúng giờ cho Thần Đế thêm chút mặt mũi ở một mức độ nào đó, có điều Thần Đế cũng chẳng có tâm trạng nào để ý tới nàng, hay nói cách khác chính là từ đầu tới cuối chưa từng để ý tới, mọi người đều đang bàn bạc chuyện lớn: nước lũ Thiên Hà, tình hình đang ngày càng nghiêm trọng hơn, chúng thần đều bó tay chưa nghĩ ra cách.

“Ma sứ đến nói Ma Đế có ý giúp một tay, nếu có sự tương trợ từ họ nạn lũ lụt sẽ được giải quyết dễ dàng.”

“Không được, đường đường là Thần giới há có thể để Ma quân tiến vào!”

“Việc Ma quân nhập giới không phải chuyện nhỏ, xin bệ hạ cân nhắc!”

“Việc đó quá mạo hiểm, vẫn nên xin sự giúp đỡ từ Tiên giới thì hơn.”

Chúng thần mồm năm miệng mười giằng co không dứt, cuối cùng Thần Đế quyết định cầu Tiên giới giúp đỡ. Sau khi tan triều, Thất Thất lặng lẽ ra khỏi điện Linh Tiêu, được thêm mấy phần hiểu biết về chuyện Lục giới.

Tĩnh Giang Vương nhìn thấy nàng rầu rĩ liền vỗ vai: “Biểu muội, ta đưa em về nhé?”

Thất Thất ngay lập tức vui vẻ hẳn lên, đang định cảm ơn thì trước mặt bỗng nhiên lóe sáng trắng xóa, một con rồng màu bạc đẹp đẽ vô cùng xuất hiện, cặp mắt tím nháy nháy ra hiệu với nàng.

Tên này là… Thất Thất há hốc mồm kinh ngạc không nói nên lời.

Tĩnh Giang Vương thấy nàng gọi tọa kỵ ra liền hiểu rằng người ta từ chối nên cũng không miễn cưỡng nữa, an ủi nàng mấy câu rồi cưỡi Vũ kỳ lân tiêu sái rời đi.

Con ngân long này thực sự rất thu hút, chúng thần ai nấy cũng đều nhìn với ánh mắt hâm mộ và bàn tán xôn xao.

Ngân long lại cúi đầu ra hiệu, Thất Thất rốt cục đã hoàn hồn, nhìn khắp phía xong trèo lên lưng nó một cách thấp thỏm bất an.

Không hề có chuyện mạo hiểm như dự đoán, ngân long chở nàng rất vững vàng chắc chắn bay vào đám mây từ từ tiến về phía trước.

“Vì sao không nói với họ?” Thiếu niên áo trắng cất tiếng.

Lúc nãy đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị nàng vạch trần, nào hay nàng vốn không hề có ý đó mà là giúp mình che giấu.

Thất Thất nghe vậy thì đáp: “Ngươi đâu hại gì ta, hiện nay nạn lũ đã rất nghiêm trọng rồi sao ta có thể gây thêm rắc rối cho họ nữa.”

Ngân long quẫy đuôi khen nàng: “Ngươi rất hiểu chuyện.”

Đột nhiên được khen, Thất Thất hơi đỏ mặt, chưa kịp nghĩ kĩ đã nói ra miệng: “Không đâu, nói thật là ta lo nếu bọn họ không bắt được ngươi thì ngươi sẽ trở về trả thù.”

Ngân long cười ồ rồi lại khen: “Ngươi rất thành thật.”

Về đến khu vườn, ngân long đáp xuống đất liền biến thành tiểu ngân xà, Thất Thất ôm y vào phòng, đợi đóng cửa rồi y mới lắc người biến lại thành thiếu niên áo trắng.

“Thần Đế biểu ca của ngươi không quan tâm đến ngươi.”

“Ta không quen y.”

Thiếu niên áo trắng trầm ngâm suy nghĩ rồi nói: “Ta đã nghe qua chuyện của ngươi, ngươi đến từ trần gian.”

Thất Thất ngồi bệt xuống đất buồn bã nói : “Bọn họ nói mẹ ta là Thần nữ, còn ta… thì không biết.”

“Có thích Thần giới không?”

“Không biết nữa.”

Thất Thất cúi đầu vò vò vạt áo, nàng hiểu rất rõ rằng chúng thần khách khí vớ mình chẳng qua là nể mặt Thần Đế biểu ca, chứ kỳ thật bọn họ đều thầm xem thường mình, sống với người trần tuy có vất vả nhưng bù lại có rất nhiều bạn bè…

“Ký lai chi tắc an chi.” Thiếu niên áo trắng thở dài rồi kéo tay nàng, “Ngươi không quen họ làm sao biết được họ đều là người như thế? Tự ti mặc cảm chính là ngươi tự xem thường mình, hãy nhớ kỹ là bất luận ở đâu cũng đều sẽ gặp được người quan tâm đến ngươi, chỉ cần ngươi bằng lòng.”

Vầng trán tỏa sáng, mắt tím dịu dàng.

Thất Thất bỗng cảm thấy hai gò má nóng như bị sốt, tim đập dồn dập, vội rút tay về: “Ta biết rồi, Tĩnh Giang Vương biểu ca cũng rất tốt.”

Thiếu niên áo trắng nói: “Có vẻ ngươi không còn buồn nữa.”

Thất Thất gật đầu thật mạnh: “Ừm.”

Thiếu niên áo trắng nói: “Thế lộn nhào một cái đi nào.”

Thất Thất nổi giận: “Ta không lộn! Làm gì có ai bắt con gái nhà người ta lộn nhào bao giờ!”

Thiếu niên áo trắng sửa lời: “Thế thì hát một bài đi.”

Nghe thấy được hát, Thất Thất lập tức lấy lại tinh thần, húng hắng cổ họng rồi cất tiếng ca: “Mặt trời leo lên đỉnh núi kia…”

Vừa hát được một câu thiếu niên áo trắng đã vỗ đầu nàng tỏ ý ngăn lại: “Ta cảm thấy ngươi vẫn thích hợp lộn nhào hơn.”

*

4. Huynh đệ

Những ngày sau đó Thất Thất sống rất dễ chịu và vui vẻ, không cần phải nửa đêm vội chạy vào triều nữa. Mỗi khi rảnh rỗi hai người họ thường chơi đùa ngay trong vườn. Thiếu niên áo trắng biết rất nhiều chuyện lớn trong Lục giới và kể lần lượt cho Thất Thất nghe khiến nàng say sưa mê mẩn.

Bất tri bất giác nửa tháng đã trôi qua.

Sáng sớm nọ, hai người lên triều như bình thường nhưng mới đi được nửa đường thì đột nhiên nghe thấy tiếng chân thú rất lớn, Thất Thất vội quay qua xem thì thấy từ đằng xa xuất hiện đội ngũ Thiên binh đông nghìn nghịt, ước chừng phải đến mấy vạn người, người cầm binh là một vị Thần tướng Thất Thất đã từng gặp trên triều.

Thất Thất liền bước lên trước hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Vì thân phận của nàng nên Thần tướng đó cũng rất nể tình dừng lại đáp một câu: “Tiểu Vương tử Ma giới đã đánh tới đây!”

Người của Ma giới? Thất Thất hít một hơi lạnh, sau khi trải qua một khoảng thời gian thích ứng, nàng đã hiểu biết tương đối về thế cục, Lục giới ngày nay chỉ có Ma giới độc đại, uy nghiêm của Ma Đế không ai địch nổi, dưới chân còn có bốn người con trai đều vô cùng lợi hại.

Nhìn đoàn quân đi xa nàng liền kéo thiếu niên áo trắng lại: “Làm thế nào bây giờ, Ma giới đánh tới rồi, chúng ta mau trốn đi!”

Thiếu niên áo trắng lại không hoảng hốt chút nào: “Đừng sợ, chúng ta đi xem thử xem.”

Biển mây mịt mù, sát khí ngút trời, đường vào Thần giới quả nhiên đã bị hư hỏng nghiêm trọng, đối phương chỉ cử một người đến nhưng có sức mạnh kinh người, lẫn trong những tiếng ầm ĩ là vô số Thiên binh bị phong chưởng đánh bay rơi xuống đất trọng thương không động đậy nổi, Thần binh bại như núi đổ.

Mấy Tướng lĩnh thấy thế liền cuống cuồng ra lệnh cho Thiên binh rút lui.

Kẻ ra tay là một thiếu niên áo đen vóc dáng mạnh mẽ, mắt tóc đều màu đen, mặc áo bào đen viền bạc, trang sức bạc trên trán nhấp nháy, chiếc cằm vểnh cao, vẻ mặt ngạo mạn ẩn giấu chút thiếu kiên nhẫn, hiển nhiên vừa rồi y đã hạ thủ lưu tình.

Đó là..

Đầu óc Thất Thất rất hỗn loạn, nàng không ngăn được mình âm thầm nghiêng mặt nhìn thiếu niên áo trắng bên cạnh thì thấy y vẫn mỉm cười nhìn tất cả sự việc.

Hai khuôn mặt vốn là giống nhau như đúc!

Trong lúc hoang mang, thiếu niên áo đen đã đi về phía này.

Vừa chính mắt chứng kiến Thần lực của y nên Thất Thất rất sợ, cuống quít trốn sau lưng thiếu niên áo trắng.

Trái với dự đoán, thiếu niên áo đen không những không ra tay mà còn thu lại ngạo khí, cung kính làm lễ với thiếu niên áo trắng.

Thiếu niên áo trắng mở miệng trước, dáng vẻ ôn hòa: “Tới nhanh vậy.”

Thiếu niên áo đen hừ một tiếng, giọng điệu hơi không hài lòng: “Mình tốt bụng đến giúp trị nạn lũ lụt mà bọn họ lại viện đủ cớ để khước từ, nghi thần nghi quỷ, mang lòng phàm thần làm người ta thấy ghét!”

Thiếu niên áo trắng nói: “Động một chút đã đánh đấm thì họ sao dám tin tưởng đệ?”

Thiếu niên áo đen ra vẻ không quan tâm.

Thiếu niên áo trắng mỉm cười nhắc nhở: “Đại ca đã dặn chúng ta là điều quan trọng hiện nay chính là nạn lũ lụt.”

Thiếu niên áo đen nghe vậy thì nhanh chóng bình tĩnh trở lại, nghiêng người nói: “Ta đương nhiên biết nên làm thế nào, đi trước đây.”

Vừa dứt lời, người đã hóa thành lốc xoáy biến mất.

Sau khi chắc chắn y đã đi khỏi, Thất Thất mới lặng lẽ ngóc đầu ra từ sau lưng thiếu niên áo trắng. Nàng cũng không ngốc, nghe ra được mục đích đối phương tới từ đoạn đối thoại vừa rồi là để hỗ trợ trị lũ lụt nên trong lòng không còn sợ nữa : “Thật là hung hăng, hơi một tí là đánh người, ai dám nhờ y hỗ trợ chứ, ngốc thật.”

Thiếu niên áo trắng nói: “Y không ngốc chỉ là tính không tốt lắm.”

“Y là tiểu Vương tử Ma giới, ngươi quen sao?”

“Ta tên là Lộ Thần, y tên Lộ Dạ.”

Thất Thất tỏ vẻ đã hiểu: “Ngươi là tỷ tỷ của y.”

Lộ Thần nghiêng mặt ngó nàng.

Tuy ngoại hình y còn xinh đẹp hơn so với rất nhiều nữ thần nhưng vẫn chưa đến mức nam nữ bất phân, đương nhiên là Thất Thất cố ý nói vậy, nàng đang báo thù vụ lộn nhào đấy mà.

Lộ Thần không hề tức giận mà rất dịu dàng vỗ đầu nàng, đôi môi mỏng hơi hé hỏi một câu nghe chẳng liên quan gì: “Biết nhị ca ta thích làm gì không?”

Thất Thất lập tức ngoan ngoãn sửa lời: “Sai rồi sai rồi, ngươi đương nhiên là ca ca!”

Hai anh em họ tuy mặt mũi khá giống nhau nhưng kỳ thật tính tình mỗi người mỗi khác. Khí chất Lộ Dạ có chiều hướng hắc ám, vẻ kiêu căng của y không phải ngụy trang và y không để bất kể ai vào mắt, còn Lộ Thần thì hiền hòa hơn nhiều, vẻ mặt lúc nào cũng thong dong bình thản, bộ dạng vừa xinh đẹp vừa ngoan hiền, lại có nụ cười sáng như ánh trăng, nhưng Thất Thất biết mỗi lần y cười như vậy thì thường sẽ có người gặp xui xẻo.

Sau một hồi trầm mặc, Thất Thất khẽ nói: “Ngươi từng kể là Ma thần có bốn người con trai, đại Thiên Vương, tiểu Thiên Vương, đại Vương tử và tiểu Vương tử.”

Lộ Thần xoa xoa đầu nàng khen ngợi: “Ngươi nhớ tốt lắm.”

Thất Thất rốt cục không nhịn được nữa đành ngước mặt lên nhìn hắn hỏi lớn tiếng: “Ngươi là đại Vương tử Ma giới à?”

Lộ Thần “Ừm” một tiếng rồi thong thả sửa sang áo bào: “Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành cũng nên nhân cơ hội này thoát thân trở về.”

Thất Thất nói không nên lời.

Lộ Thần nắm tay nàng: “Thất Thất, ta phải về Ma giới rồi.”

Thất Thất hung hăng hất tay ra.

Lộ Thần nhìn nàng thở dài: “Thất Thất.”

Thất Thất cắn cắn môi, nhả ra, lại cắn, rồi lại nhả, im lặng rất lâu mới cất tiếng nói lần nữa, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Thế ngươi… có thể nào quay lại không?”

“Không thể nói trước được.” Lộ Thần lắc đầu, nghiêng người đi không nhìn nàng nữa, “Nếu có hứng thú ta sẽ lại đến chơi một chút.”

Có hứng thú? Thất Thất thấy thất vọng, nói chung là y vốn đâu quan tâm gì phải không?

“Ta đi đây.” Chưa kịp nói thêm gì, Lộ Thần đã hóa thành ngân quang biến mất.

Cứ thế là đi luôn ư? Thất Thất há nửa miệng, đứng ngây ngốc một chỗ, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, đột ngột đến mức khiến nàng như có ảo giác, dường như y lại đang trêu nàng mà thôi, nhưng đợi mãi, đợi mãi, bên cạnh nàng vẫn trống không chẳng còn ai nữa, thật sự lại không một bóng người.

Y rất thích uy hiếp nàng, trước giờ nàng không có lúc nào là không mong y đi sớm một chút, nay rốt cục cũng thoát khỏi ma trảo, đáng lẽ nên vui chứ?

Thế nhưng vì sao… chẳng thấy vui chút nào.

Thất Thất không bao giờ ngờ được hai người họ sẽ xa nhau bằng cách này, nói đi là đi luôn, ngay cả một lời dư thừa cũng không có, y vốn chẳng có chút luyến tiếc nào cả, trong mắt y nàng chưa từng trở thành bạn bè của y, y chỉ coi nàng là thứ đồ chơi mà thôi.

Cảm giác mất mát trong lòng ngày càng nặng nề, rất khó chịu.

Có lẽ, bởi sẽ không còn ai kể chuyện xưa cho mình nghe nữa.

Có lẽ, bởi từ nay về sau lại phải dậy từ nửa đêm để vào triều.

Có lẽ, bởi sẽ chẳng còn ai an ủi mình những khi buồn bã.

Thất Thất cố sức nén lại những giọt nước mắt đang trào quanh hốc mắt, dậm chân như đang giận dỗi, xoay người nói: “Đi thì đi đi, tùy ngươi, ai thèm chứ! Ta đi tìm Tĩnh Giang Vương biểu ca!”

“Thất Thất, đây gọi là có mới nới cũ đấy à?” Có người hỏi nàng.

Nghe được giọng nói quen thuộc Thất Thất quay ngoắt người lại mở to đôi mắt nhìn chằm chằm người nọ cả ngày mới lắp bắp hỏi: “Ngươi.. Không phải đi rồi sao?”

“Theo ta đi Ma giới nhé.”

“Ta không đi!”

“Đến Ma giới nàng sẽ có rất nhiều bạn bè.”

“Ta không đi đâu!”

Một vòng tay trắng trẻo vừa sạch sẽ vừa thoải mái đối nghịch với một Thất Thất vừa lộn xộn vừa phiền phức, Lộ Thần bất chấp ý kiến của nàng mà ôm nàng bay ra khỏi đường vào Thần giới.

Thất Thất giãy dụa: “Buông ta ra buông ta ra!”

“Thân thể phàm thai rất nặng, ta sắp ôm không nổi nữa rồi.” Lộ Thần cúi đầu nói khẽ bên tai nàng, “Nàng nhìn xem cao như vậy nếu không cẩn thận ngã xuống thì…”

“Chàng cố ý!” Thất Thất thấy tủi thân quá liền òa khóc nhưng cũng thật sự không dám động đậy nữa.

“Đừng khóc nữa.” Y vỗ nhẹ lên lưng nàng.

Tiếng khóc vẫn đều đều.

“Còn muốn khóc không hả?”

Thất Thất giả vờ không nghe thấy gì.

“Thất Thất, nếu nàng còn muốn chùi mũi lên người ta thế nữa,” giọng nói ôn nhu ấy ngừng một chút, “Biết Nhị ca ta thích làm gì không?”

– Hoàn –

7 thoughts on “Ngự long phàm tiên (III+IV)

  1. Hehe, chuyện này dễ thương ghê😡 nice weekend Yang hỉ.

    • Thank chị😡
      Vâng ạ, e thích truyện thần tiên, cái này nó là phiên ngoại của 1 truyện khác, đọc thấy yêu quá nên làm :)) Mà convert cũng dễ hiểu nên làm rất nhanh he he

      • ớ phiên ngoại của truyện nào thế tỷ???? mà truyện ý chưa được edit ạ??? T^T

        • Tiểu Hoàng không phải tiên, được edit hoàn rồi, em search google ra ngay. Chị chưa đọc😀

          • thật ra em không thích thể loại thần tiên lắm =”= thấy cứ kì kì sao sao á, haha mà em mới bị đầu độc nha, h lại thấy đam mỹ hay hay T^T ( tự kiểm điểm thấy mình bệnh quá thể )

          • Chị thì không đọc được đam mỹ😀 Không “cảm” được ấy ^^

  2. yên hoa tam nguyệt

    uầy…dễ thương quá..mình đọc ” tiểu hoàng không phải tiên” rất hay…h gặp ngoại truyện này đọc thích ghê ấy…

Phát biểu cảm nghĩ ^_^

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s