Quên đi thì hơn

Quên đi thì hơn

Tố Niết

***

vintage-roses-shabby-chic-roses-painting

Tháng tư, ánh mặt trời rực rỡ xán lạn mà ấm áp tầng tầng lớp lớp ôm ấp chốn Kinh đô, hương cỏ xanh hòa vào cơn gió thoảng, tơ liễu phơ phất la đà vô tình quất quýt vạt áo người qua đường. Trong cảnh ca múa thái bình, trăm hoa đua nở đẹp tươi như gấm thật rạng rỡ, tất cả đều tôn lên sự hưng thịnh cũng như quốc vận thịnh vượng của Kỳ An quốc.

Cùng lúc đó, trên tầng hai nơi được đám danh sĩ tôn là Nhất phẩm Các, một nam tử chừng hơn hai mươi tuổi, mặc Hoa phục[1] sẫm màu ngồi đơn độc một góc, khí tức lạnh băng lan tỏa khắp người không hề phù hợp với đám đông mừng rỡ xung quanh.

Tạm không hỏi thân phận của nam tử này, chỉ ngoại hình anh tuấn xuất chúng của y thôi đã đủ khiến hơn nửa số hầu tước công khanh xấu hổ ngại ngùng.

Lát sau, như ngọn gió lướt qua, bên cạnh nam tử tuấn lãng nọ bỗng xuất hiện thêm một bóng người, người đó náu vào một góc tường – vị trí không có tia sáng nào lọt tới, cúi người hạ giọng báo cáo với y: “Chủ thượng, đã tra ra nơi Tống thân vương cất giữ tất cả những báu vật bí mật thu thập được, thuộc hạ cứ hành động theo kế hoạch ban đầu chứ ạ?”

Tìm được rồi ư? Một bóng tối xẹt qua đôi mắt đen của nam tử mặc Hoa phục, chỉ thấy y vẫn rất bình tĩnh chơi đùa với chén trà sứ trắng trong tay, ngón tay thon dài trắng nõn dưới ánh mặt trời đặc biệt quyến rũ tâm hồn người ta. Sau đó, một tiếng trả lời như hòa tan vào không khí được người trong bóng tối kia bắt chuẩn xác.

Thế nhưng Ảnh vệ Ảnh Tam đã nắm rõ mọi chuyện rồi lại không lập tức biến mất mà vẫn ở nguyên bên người nam tử mặc Hoa phục, y liền hơi nhướn đầu mày, “Sao còn chưa đi?” Đôi môi mỏng thở nhẹ ra lời nói trầm đục, giọng nói lạnh nhạt tạo ra sự uy nghiêm áp chế bất ngờ khiến không khí trong vòng ba thước quanh người bắt đầu méo mó.

Hít mạnh một hơi, Ảnh vệ nọ đáp gượng gạo: “Vi Nương hy sinh trong nhiệm vụ lần này để lại một bé gái tên A Sở, theo quy củ trong môn, A Sở nên giao cho Quỷ Vũ để phục vụ cho Chủ thượng trong tương lai, nhưng…” Ảnh Tam còn chưa nói xong đã bị nam tử mặc Hoa phục ngắt lời, “Vậy cứ theo quy tắc mà làm.”

Ảnh Tam vốn định cầu xin cho tiểu nha đầu Vi Nương để lại, tâm nguyện cuối cùng của Vi Nương chính là mong muốn con gái có thể có một cuộc sống tự do, thế nhưng, Chủ thượng đã lên tiếng, dù cho hắn và Vi Nương hồi còn sống có tình huynh muội đồng môn, cũng không có khả năng quyết định tương lai của A Sở.

Khi không để ý, năm tháng liền âm thầm trôi đi, thoắt cái mười năm vụt qua, cô bé con A Sở ngày nào nay đã lớn, trở thành một thiếu nữ xinh đẹp thanh nhã. Có lẽ số phận đã định. Hồi mới bắt đầu tham gia bài huấn luyện của Quỷ Vũ, có một hôm nàng đang ở trên trường luyện võ chợt một hình bóng mặc Hoa phục tối màu vút qua, thế mà như đã khắc ghi thật sâu, hòa vào máu thịt nàng. Về sau khi biết người đàn ông có vẻ phóng túng, gian tà mà tuấn mỹ như thiên thần ấy chính là Chủ thượng Cấm Môn, một ý niệm đã nảy mầm trong lòng nàng. Nàng cố gắng duy trì cách vượt qua rất nhiều khó khăn, đánh bại rất nhiều đối thủ, từ một cô gái yếu ớt tay trói gà không chặt trở thành thống lĩnh phái ám sát ở tuổi hai mươi hai – một trong Cấm Môn Bát lĩnh ngày nay, địa vị của nàng gần như chỉ dưới Chủ thượng Cấm Môn Thiên Độ.

Chẳng có người nào đi thương xót cho A Sở vì những ngày ngập trong máu me và sợ sệt, giết chóc và phản bội, sống không bằng chết mà nàng phải trải qua, kể cả Ảnh Tam người từng cầu xin Thiên Độ cho nàng ngày xưa cũng không thể. Bởi ai ai cũng biết rằng nếu muốn sống những ngày tốt đẹp ở Cấm Môn thì hoặc có lực lượng mạnh mẽ hoặc có địa vị cao, bằng không trong mắt người khác mãi mãi ngươi chỉ là một công cụ giết người mà thôi, có khi còn không được đối xử như một con người.

Tất nhiên, đối với người khác thì đó là động lực để tồn tại. Nhưng với A Sở, khi từng bước đạp lên biết bao xương máu tiến lên phía trước, nàng chỉ nghĩ mình lại được gần người đó thêm một bước nữa rồi. Cuối cùng, vào ngày sinh nhật hai mươi hai tuổi, nàng đã khiêu chiến lĩnh tọa chủ phái ám sát đương nhiệm. Nàng dốc toàn bộ sức lực của mình; vào thời khắc mấu chốt, nàng dùng một thanh đoản đao đâm thẳng vào ngực lĩnh tọa nọ.

Đêm đó, Cấm Môn đã tổ chức một buổi tiệc để chúc mừng A Sở trở thành người kế nhiệm. Trong cảnh ăn uống linh đình, những tiếng cười nói chúc tụng xung quanh dường như đều biến thành một tấm màn cố định, ánh mắt A Sở từ đầu tới cuối chỉ hướng về bóng hình lạnh lùng cao ngạo trên cao kia qua một tấm màn màu hồng điều.

Nhưng chính vào lúc có thể nhìn rõ khuôn mặt người đó ở vị trí thật gần, A Sở đột nhiên cảm thấy hoảng sợ vô cùng. Vì sao trong mắt của người đàn ông mà nàng toàn tâm toàn ý yêu mến từ thời niên thiếu không hề có sự tồn tại của nàng?

Có lẽ mình vẫn chưa làm đủ, A Sở nghĩ thầm.

Với sự tự nhận thức đó, nàng ngày một liều mạng hơn đi hoàn thành từng nhiệm vụ mà người đó giao cho. Bởi sự tồn tại cao quý nhưng không thể chạm vào trong lòng ấy, nàng không quan tâm người chết là trẻ con, quả phụ hay người già, bóng ma hắc ám dần dà bao phủ lấy linh hồn nàng, những vết thương xấu xí chồng chất không đếm nổi trên thân thể nàng.

Vào một đêm mưa gió, A Sở kết thúc cuộc truy sát bí mật kéo dài bốn tháng. Rốt cuộc, trong một trận bạo loạn do nàng cầm đầu, Ngũ hoàng tử của địch quốc đã bị giết hại. A Sở bị trọng thương, nhờ thuộc hạ che chở đã thoát thân. Trên đường đi, nàng chỉ xử lý vết thương một cách sơ sài rồi phi ngựa không ngừng về Cấm Môn để báo cáo với Thiên Độ.

Trận mưa bão ấy đã kéo dài hơn một tháng vẫn chưa dứt. Trong một tòa nhà ở chính giữa Cấm Môn, A Sở quỳ một gối dưới mặt đất chờ đợi một cách thận trọng hết sức.

Rất lâu sau, người ngồi trên vị trí chủ tọa mới cười hỏi với vẻ nghiền ngẫm: “A Sở, lần này muốn được thưởng cái gì? Hay là vẫn như trước?”

A Sở không lên tiếng. Mắt nhìn xuống dưới và đôi má ửng đỏ đã tiết lộ tâm tưởng của nàng.

Đúng vậy, ở Cấm Môn thưởng phạt tuyệt đối phân minh. Sau mỗi lần lao tâm khổ tứ nỗ lực hoàn thành những nhiệm vụ gian nan, A Sở đều xin đổi những phần thưởng theo lệ thành một đêm được Thiên Độ sủng ái.

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa tí tách cứ vang mãi không dứt; còn trong một căn nhà trúc là giấc mộng ngọt ngào mà ai đó đã dệt nên với lòng ham vui mà tự thân người ấy vĩnh viễn không cách nào biến thành hiện thực.

Trên đời này có quá nhiều người con gái si tình, mà có mấy người có thể chân chính đạt được?

Một tháng sau, Cấm Môn nhận được tin đương kim Thái tử và Thái tử phi khi đi du ngoạn đã bị địch quốc phục kích. Thái tử may mắn chạy thoát còn Thái tử phi Ngụy thị đã bị địch quốc bắt giam. Nhận được tin xong, Thiên Độ lập tức triệu tập các cao thủ trong môn, đích thân dẫn người đến địch quốc để giải cứu Ngụy thị. A Sở thấy Thiên Độ vô cùng nôn nóng như vậy thì nảy lòng nghi hoặc. Bao nhiêu năm qua, rất hiếm khi Thiên Độ có bộ dạng thất thố đến vậy. Cuối cùng vẫn là nhờ Ảnh Tam giải đáp. Hóa ra trước khi xuất giá, Ngụy thị từng lớn lên bên cạnh Thiên Độ, là thanh mai trúc mã. Tình cảm đã khắc sâu từ ngày hai người còn nhỏ vô tư bên nhau đã làm cho Thiên Độ không thể quên được Ngụy thị.

Một trận chém giết bất ngờ đã lấy đi tính mạng của hơn nửa cao thủ Cấm Môn, đến cả người có võ nghệ cao cường khó đoán như Thiên Độ cũng bị thương nặng trong trận phục kích của địch quốc. Có điều, may mắn là Thiên Độ đã cứu được Ngụy thị còn nguyên vẹn không bị hao tổn ra ngoài. Trên đường trở về, A Sở thấy đồng môn bên mình ngày một ít hơn thì rất khó chịu, chỉ một Ngụy thị đã khiến cho một Cấm Môn mà Hoàng Đế kiêng kị tổn thương nặng nề, nàng nào có đức hạnh ấy, khả năng ấy?

Khi đã qua biên giới, để trở về trụ sở của Cấm Môn cần vượt một con sông chảy rất xiết. Khi đến gần chỗ cây cầu treo đã lâu không được tu sửa, Thiên Độ bỗng nói với A Sở: “A Sở, ngươi đi bày bố mê trận ở khu vực lân cận, cố gắng cản trở tốc độ của quân địch.”

A Sở ngó Ngụy thị ngái ngủ trong vòng tay Thiên Độ rồi chuyển ánh mắt sang dung nhan anh tuấn trong mộng của nàng. Trên khuôn mặt xinh đẹp rướm máu của nàng hiện lên nụ cười nhạt. “Vâng!” Tiếng nói trong trẻo bị tiếng nước chảy gần đó át đi, chỉ để lại hình bóng nàng bước đi kiên định.

Thời gian cấp bách, Thiên Độ ôm Ngụy thị trong tay, mắt nhìn sang đầu cầu bên kia sông. Khi đặt chân sang bờ đối diện, y không chút do dự rút kiếm trong tay chém thật mạnh làm đứt cây cầu treo nối hai bờ sông, mặc kệ kẻ địch và A Sở cùng một vài người Cấm Môn khác đang tranh đấu trên bờ kia. Thiên Độ đã vô tình hủy hoại chút hi vọng cuối cùng …

Một năm nữa lại đến, cỏ lại mọc, chim lại bay. Ở vùng ngoại ô kinh thành, trong một nông trang nho nhỏ, có người phụ nữ ăn mặc đơn giản đang bế một đứa trẻ ngồi trong sân nhà mình tận hưởng chút nhàn nhã buổi chiều sớm, sau đó nàng liếc mắt nhìn về phía trang nam tử cao lớn đang vung rìu từng nhát một dưới bóng cây.

Có lẽ không ai ngờ được rằng, A Sở của Cấm Môn ngày nào còn tung hoành trên giang hồ nay lại hài lòng với một cuộc sống điềm đạm an nhàn, giản dị thô sơ, kết hôn sinh con như thế cả đời.

Trong trận chiến với địch quốc năm ấy, cao thủ Cấm Môn bị tổn thất hơn nửa, còn Thiên Độ sau khi chặt cầu ở phía bên kia lại bị quân đội của chính nước mình phục kích. Hóa ra, việc Thái tử phi bị bắt chẳng qua chỉ là trò lừa do vị Hoàng Đế nước họ cùng Thái tử địch quốc bày ra. Mục đích chính là trong ngoài kết hợp cùng tấn công Cấm Môn, một tổ chức đã xưng bá lâu nay trên giang hồ, có sức uy hiếp lớn đối với triều đình.

Nghe nói, những thành viên còn lại của Cấm Môn đều bị bao vây trên đường chạy khỏi địch quốc.

Nghe nói, sau khi đào thoát khỏi ngục tù, chẳng còn ai biết đến tung tích Thiên Độ nữa.

Nghe nói, có người từng gặp một người đàn ông rất giống Thiên Độ đi loanh quanh rất lâu ở một đầu cầu treo bị đứt…

Đến nay, tất cả những điều đồn đại ấy đã không còn làm cho A Sở rối bời lòng dạ nữa. Năm ấy, từ giây phút Thiên Độ rút kiếm chặt cầu, tình cảm sâu nặng tích tụ từng chút một bao nhiêu năm bỗng chốc tan biến không còn lại gì. Hình ảnh Thiên Độ dứt khoát quay người bỏ đi trong ấn tượng của A Sở ngay lập tức đã đập tan lòng kiên trì bấy lâu của nàng.

Nàng có từng yêu Thiên Độ hay không? Nàng nghĩ tất nhiên đã yêu mới có thể vì người ấy lên núi đao xuống chảo dầu, đối mặt với cái chết mà chưa bao giờ nhíu mày lấy một lần.

Còn Thiên Độ, y có yêu nàng không? Trước kia, A Sở không dám nghĩ, không dám hỏi, bởi đáp án chắn chắn sẽ khiến nàng tổn thương sâu sắc. Giờ đây, A Sở vẫn không nghĩ gì, bởi vấn đề này đã trở nên vô nghĩa từ lâu rồi.

Hiện nay, nàng sống rất tốt. Người đàn ông nàng lấy chính là người đã cứu mạng nàng khi nàng đang bị trọng thương sắp chết năm nào. Người này tuy không quyền không thế nhưng đối xử với nàng vô cùng tử tế. Y chưa từng hỏi nàng vì sao bị thương nặng như vậy hay vết sẹo dữ tợn trên người nàng là từ đâu ra. Y chỉ biết âm thầm bảo vệ nàng, nói với nàng rằng: “Nếu nàng không ghét ta, vậy suốt đời này hãy ở bên ta nhé! Ta sẽ đối tốt với nàng.”

Người đó không biết nói ngọt, cũng chẳng có dung mạo đẹp đẽ; nhưng y sẽ lấy cơ thể khỏe mạnh cường tráng của mình che gió che mưa cho nàng, dù một ngày hay mười năm cũng sẽ rửa tay nấu canh cho nàng. Một người chồng như vậy, nàng còn cầu gì hơn.

Nàng ngẫm nghĩ, Thiên Độ nay còn sống hay đã chết cũng không liên quan gì tới nàng nữa.

Trong chốn giang hồ, giúp đỡ lẫn nhau trong lúc hoạn nạn chẳng bằng thôi cứ quên nhau đi.

-Hoàn-


[1] Quần áo Trung Quốc.

5 thoughts on “Quên đi thì hơn

  1. Cảm giác có gì đó tiếc nuối, kiểu như là vẫn nghĩ cái kết sẽ là Thiên Độ tìm được A Sở, cố gắng chinh phục lại nàng ấy nhưng đúng là đoản văn thường có kết thúc thực tế hơn những cuốn tiểu thuyết dày. A Sở đã có được hạnh phúc mới của mình, còn Thiên Độ, ai còn quan tâm đến con người ấy nữa? Dù cả đời có đau khổ, ân hận thì âu cũng là xứng đáng thôi.
    Thanks ss, dạo này em bị cuồng kiểu nữ chính xây dựng cuộc sống mới, bỏ qua các thể loại nam không tốt với mình á🙂

    • Ừm, chị cũng thích cái kết thế này. Cứ cho là người ta biết hối hận, lấy tình cảm để bù đắp lỗi lầm thì vẫn không thể phủ nhận quá khứ, những cái sai từng gây ra không biến mất hoàn toàn được. Ở bên nhau cả đời rất dài, chắc gì không có lúc nhớ lại những khổ đau trước kia rồi làm khổ lẫn nhau😀

  2. […] Quên đi thì hơn [Tố Niết] […]

Phát biểu cảm nghĩ ^_^

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s